JULY 24, 2021

12 years ago today marked the first time I was about to move to another time zone, GMT+8. It was a 15-day trip to Garzê Tibetan Autonomous Prefecture in Sichuan, China. My first ever long trip.

Cả đời quay đầu nhìn, năm phần hậu tri hậu giác, ba phần không thể làm gì, có thể có hai phần không oán không hối, coi như đáng giá.
//
一生回头看,五分后知后觉,三分无可奈何,能有两分无怨无悔,就算值了。
Yīshēng huítóu kàn, wǔ fēn hòu zhī hòu jué, sān fēn wúkěnàihé, néng yǒu liǎng fēn wú yuàn wú huǐ, jiùsuàn zhíle.
//
Looking back, it’s worth it if your life has five points of late perception, three points of helplessness, and two points of no regrets are worth it.

Continue ReadingJULY 24, 2021

JUNE 30, 2021

It’s been 2 years since the last time I felt some place as home. Langmusi gave me a feeling of love, like Danba had done 10 years before. Maybe it’s where I arrived after half of the journey, I no longer felt like a passenger to a stranger place.

Bạn không cần tìm nhà cho tâm hồn, cơ thể cần nhà, tâm hồn chỉ cần cảm giác như ở nhà. Mọi thứ trên đời đều có thể cho tâm hồn về nhà. Chỉ cần bạn cảm nhận được cái đẹp, tâm hồn sẽ trở về nhà ngay.
//
不用给自己的灵魂找家,身体需要家,灵魂只是需要家的感觉,天地间万物皆可以给予灵魂家的感觉,只要你一察觉到美好,灵魂即刻归家。
//
You don’t need to find a home for your soul. Your body needs home, but your soul just needs the feeling of home. Everything in heaven and earth can give your soul the feeling of home. As soon as you perceive the beauty, your soul will return home immediately.

P.s.: Picture taken in Langmusi, Sichuan and Gansu, China in 2019.

Continue ReadingJUNE 30, 2021

17 Tháng 8, 2019

Mọi thứ trên thế gian này cũng tựa như làn nước trong dòng sông: Nó không ngừng thay đổi vào mọi thời khắc. Tuy nhiên, nhiều người ngày nay không biết làm sao để nắm chắc “hôm nay”. Họ không trân quý cơ hội ngay trước mặt họ, mà lại lo lắng về tương lai. Thực ra, thời gian không giống như là tiền: Bạn không thể để dành nó cho những ngày mưa gió sau này. Bất luận thế nào, mọi người chỉ có thể có thời khắc đó, tức là hôm nay và lúc này.

P.s.: Ảnh chụp tại Cam Tư, châu tự trị Cam Tư, Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2009.

Continue Reading17 Tháng 8, 2019

Leo Núi Baitukan

Ngày này cách đây 10 năm trước. Một đỉnh cao khởi đầu cho những đỉnh cao khác. Chỉ khoảng 2800m, núi Baitukan ở Khang Định, châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên. Vì là lần đầu tiên nên mình không hiểu gì hết về hiking hay trekking, không chuẩn bị gì cả, chỉ đơn giản áo thun, quần jeans, giày bata, nón lưỡi trai, một ít thực phẩm nước uống và cứ thế leo thôi. Sáng xuất phát, trưa lên đỉnh, ăn uống nhìn ngó chút chút rồi chiều xuống dốc. Vì đôi giày không tốt lắm nên mình thấy lên mệt một, xuống mệt mười. Đoạn xuống đau chân đến mức nói mãi Alex mới cho mình tháo giày và đi chân không. Lúc cởi giày đi chân đất cảm giác rất tuyệt, bàn chân không hề đau gì hết, đi phăm phăm không như đầu giờ chiều bị tra tấn.

Continue ReadingLeo Núi Baitukan

Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 15: Chengdu To Hanoi

Part 1: Chengdu to Hanoi

At 8 in the morning, I went downstair to have breakfast at the hostel restaurant. But I opted for a dish of Taiwan rice instead of the buffet. I decided to stay inside for the whole morning because I’d get tired of waiting at the airport later.

I checked out of the hostel at noon, and got to the Chengdu airport by metro. Because I was 1-hour early, I tool a stroll around the airport and took some pictures. It seemed to change a lot compared to the picture of 10 years ago in my memory.

Part 2: My overall opinion on my Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture trip

I guessed Langmusi was the best place of my trip. I even preferred Langmusi to Danba, but there was no special place I’d like to return. Next time, I’d like to see more of China besides Sichuan.

In the end, I was back to Hanoi safe and sound. Overall, I have traveled 1,756km on this Ngawa Tibetan and Qiang Autonomous Prefecture trip, sitting around 29 hours 22 minutes in a car or a bus. And according to Pedometer, I have walked 262,269 steps during these two weeks, rounding to 125km on feet fortnightly.

Continue ReadingNgawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 15: Chengdu To Hanoi

Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 10: Barkam To Mt. Siguniang

Barkam to Aba/Ngawa Tibetan and Qiang Autonomous Prefecture was like Kangding to Garzê Tibetan Autonomous Prefecture, meaning it was the seat of the prefecture. There was a river flowing alongside the town, too. But I felt that Barkam seemed to be much less crowded than Kangding and had no sign of international travelers.

Today was a great public transport experience. Because the driver said 8:30AM the bus to Xiaojin would depart, this morning, I came to the station early to buy a new ticket. Turned out I was too early, again. The bus would depart around noon, again.

When I went back to the hostel for a seat, they invited me to have breakfast. So kind. Or they didn’t know that I had already checked out. And it was a square meal with green bean and rice porridge, two Chinese steamed buns (mantou), a boiled egg, peanuts, and pickled cucumber. Best breakfast so far.

It was a bumpy bus ride to Xiaojin via winding roads and passes. Sometimes, I thought the bus couldn’t get through some big stone piles on the road. But thanks to the onsite wheel loader and rotary mixer, plus the help of the bus staff, there was a connecting bus waiting for us somewhere on the way to Mt. Siguniang.

The 10-hour on the bus ride yesterday was not as tiring as 6 hours today; however, I enjoyed this crowded bus from Xiaojin to Mt. Siguniang, and moreover, kindness of Chinese people.

They stopped near the Changping Valley site under the rain, so I picked that hostel right there. Its decoration looked warm and comfortable.

The Changping Inn hostel’s owner didn’t speak English, but I found their bookcase interesting.

Continue ReadingNgawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 10: Barkam To Mt. Siguniang

Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 6: Songpan To Zoigê Grassland

After one third of the journey, I discovered that I was able to buy a ticket, make a reservation, ask for directions, order food, etc. with my improving Chinese.

Though the bus departed at 10:00AM, it reached Zoigê Grassland aka Ruoergai Marsh at 12:30PM. As I was at a higher place than Songpan, I saw no trees, only grass, goats, yaks, and tents which reminded me of Tagong Grassland in the Garzê Tibetan Autonomous Prefecture.

I thought I would be here at 2PM. Luckily, I had enough time to find out the bus to Langmusi at 2:30PM also passed Huahu/Flower Lake. So I bought the ticket for 21 yuans (26 and we could go to Langmusi).

A woman took us to their hotel. 4 of us shared the 2 bedrooms in a room. I didn’t feel at ease but I hope I could sleep tonight.

I then found a big restaurant where many people was having lunch. I decided for a bowl of beef noodles. Hmmm, too much noodles and too little beef. Too salty as well.

We strolled around the bus station as we waited for the bus. Zoigê had something that reminded me of Kangding, maybe because it wasn’t as dull as I had thought. It had so many uptown-like stores. Maybe I was the first Vietnamese to have been to this town.

It took us 45 mins on the bus to be at the so-called Ruoergai Wetland National Nature Reserve. Because it was rather late, I was worried of the bus going back, I asked some travelers to find out how much time needed for this place. It took me 2 hours instead of 1 like they said.

It was so cold and windy here (8-9 degrees celsius) despite sunshine, with not many flowers to see. If I were here in late July (as my initial plan), flowers would be in full bloom. However, I’d never seen so many gesanghua in the wild like in here.

When I was walking and waiting at the gate, I found out there was no bus back to Ruoergai. The taxi driver from Langmusi didn’t accept the bus fare. We went back to Ruoergai with 100 yuans (25 each). From what the driver said, I guessed Langmusi was not so far away.

Finally, I had a normal rice meal with eggs and tomato soup which cost me only 5 yuans in a Ruoergai restaurant.

Continue ReadingNgawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 6: Songpan To Zoigê Grassland

Nhớ Đan Ba

Thích nhất vẫn là Đan Ba (Danba). Đi tới 1 lần trên đường quay về lại phải ghé lần nữa. Giờ xem hình ngta đi chơi up lên Instagram thấy vẫn cảnh quan như thế, chẳng có gì thay đổi. Vẫn nhớ con đường hiking làng người Tạng khi mây tan mặt trời chiếu rọi lấp lánh ánh vàng. Nhớ cả những que kem đá mua để giải khát suốt dọc con đường trục này nữa.

Continue ReadingNhớ Đan Ba

Hoa Cách Tang

Châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư rất nổi bật với những lá kinh phiên bay phấp phới trên các đỉnh núi hùng vĩ, hay tiếng những chiếc chuyển kinh đồng xoay và lời cầu nguyện vang lên khắp nơi, nhưng ở đó còn có 1 loài hoa rất đẹp mang ý nghĩa hạnh phúc: hoa cách tang (ge sang hua).

Ở Tây Tạng, người ta thường dùng hoa cách tang để biểu đạt và thể hiện những cảm xúc đẹp đẽ của họ, và có rất nhiều bài hát và câu chuyện ca ngợi hoa cách tang. Hoa cách tang giữ một vị trí cao trong lòng người dân Tây Tạng, và được người dân Tây Tạng coi là loài hoa linh thiêng tượng trưng cho tình yêu và điềm lành. Trong lịch sử lâu đời của Tây Tạng, hoa cách tang tồn tại như một loại tinh thần trong trái tim của người dân Tây Tạng và trở thành biểu tượng cho việc theo đuổi hạnh phúc, điềm lành và những cảm xúc đẹp đẽ của họ. Nó đẹp nhưng không tinh tế, và thường được đồng nghĩa với một người phụ nữ mạnh mẽ. Vì yêu cái nắng cao nguyên và không ngại cái lạnh, sương muối khắc nghiệt nên nó được ví như loài hoa dại ngoan cường nhất trên cao nguyên. Nó cũng là hoa của thành phố Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng.

P.s.: Ảnh chụp tại Cam Tư, châu tự trị Cam Tư, Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2009.

Continue ReadingHoa Cách Tang

Thảo Nguyên Tháp Công

Thảo nguyên Tháp Công Tagong (Lhagang) đất rộng người thưa. Ở dorm không phải nằm giường tầng không khí thoải mái hơn hẳn. Ở Tagong đa phần là người Tạng sinh sống, chỉ toàn là đồng cỏ và tu viện, ít cửa hàng quán xá. Có người nói tới đã từng tới Lhagang cũng giống như đã từng tới Lhasa, còn mình thì cứ ngỡ là Mông Cổ.

Continue ReadingThảo Nguyên Tháp Công