Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 8: Langmusi And Tibetan Sky Burial Site

[Tiếng Việt ở phần dưới]
Langmusi was very dusty even in the early morning because janitors in their full workwear with masks and long gloves sweeping everywhere. I could only see their eyes and their beautiful feather brooms.

I started for what I thought the Sichuan side of the town, but couldn’t find the Hui mosque. Then I bought the entrance ticket for Sertri Gompa aka Dacanglangmu Saichisi.

Luckily, because I didn’t know the direction well enough, I guessed I should do what others do. Turned out I was at the northern side (Gansu side). I sought for the sky burial site after my companions split up to explore the surroundings by themselves. I saw people walking to the hill side, so I followed them. After a while, I stopped near a school and some Chinese women spoke to me. I could barely answer them, but they thought I spoke Chinese so well. However, I barely understood what they said because they used some local dialect. From their outfits, I thought they must be tourists from the countryside.

Surprisingly, I met the best English speaking person of China on the hill here where she happily told me I needed to walk up the way she went down to reach the Tibetan sky burial site. She also added that there were big birds and almost no people at the site now. Then I continued and saw only yaks. I was surprised again when I saw cars driving up to the burial site. Seemed like those people came from a different road and didn’t see the monastery. I walked around the site for a while, took some photos and videos.

At the farthest point of the journey at 3,500 m (according to my Elevation app) was a plot of land surrounded by Tibetan flags where I saw many huge axes on the ground and vultures waiting on the mountainside. At first, the vultures seemed to merge into the background which I thought stones. When I looked carefully again, they made me startled and frozen for a while. Then I quickly calmed down as the vultures were very quiet despite their enormous appearance. I also saw many fragments of human bones and even a bloody tooth nearby. I didn’t wanna see straight into the bloody stuff. However, in the daylight, I wasn’t scared, I felt a bit lucky I found a sacred place like this.

Check out my Instagram reel of this day: https://www.instagram.com/reel/CibouYWpXvM/

I’ve never seen such a busy town like Langmusi in this Aba Prefecture. Though it seemed like a favorite tourist spot, it still attracted my attention. After getting down the hill, my team joined me, and we went to a crowded restaurant for lunch. The wonton soup was good, but I still preferred the dry wonton in Zoigê.

After taking a nap in the hotel, we went to the monastery nearby. I thought this Kirti Gompa aka Dacanglamu Ge’erdisi (on the southern/Sichuan side) was more beautiful, but it was just one big temple. People outside it looked more like camping to me because they were like just sitting there or finding a good spot to take some pictures. I walked towards to canyon, and my temple visit suddenly turned into a trek. Maybe I lacked info of the Namo Gorge before I actually saw it.

Wading through the stream, some horse keepers talked to me. They tried to get me on a horse trekking but I told them I was afraid of horses. (Actually I didn’t like riding on animals). He told me the valley would lead to a meadow. Two companions found me while I was slowing down so I decided to go back. The meadow was a little disappointed because the scene was nothing unique at this time of the year.

When I returned I met a Canadian guy whose face was redder than the Tibetans and a short-haired British girl who looked like a nun. He said my hat was from Canada, but I told him it was more Russian. He told me that he went to Vietnam, and actually the two of them were hitchhiking together after meeting in Hanoi. Lucy said the luggage was too heavy. Watching her carrying her backpack made me feel tired too.

I tried yak yogurt because a companion told me it tasted like Greek yogurt. But I smelled like the cow itself in this yogurt at the first taste. Nothing delicious about it.

Before dinner, I bought a panda faced craft item as a gift for my friend. After another fried rice meal, I decided to buy some Tibetan beef jerky for my sis. I really liked the packaging. Finally, I called it a day after 20,000+ steps.
—————————–
Khu Tự Trị Dân Tộc Tạng-Khương A Bá, Ngày 8: Lang Mộc Tự Và Đài Thiên Táng Của Người Tạng
Lang Mộc Tự rất bụi ngay cả vào sáng sớm vì những người lao công trong trang phục bảo hộ lao động đầy đủ với khẩu trang và găng tay dài quét khắp nơi. Mình chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của họ và những chiếc chổi lông tuyệt đẹp.

Mình bắt đầu đi về phía mình nghĩ là phía Tứ Xuyên, nhưng không tìm thấy nhà thờ Hồi giáo nào cả. Sau đó, mình mua vé vào cổng Tái Xích Tự (tiếng Anh là Sertri Gompa, phiên âm đầy đủ là Dacanglangmu Saichisi).

May mắn thay, vì mình không biết rõ phương hướng, mình đoán mình nên làm theo những gì người khác làm. Hóa ra mình đang ở phía bắc (phía Cam Túc). Mình tìm kiếm đài thiên táng sau khi các bạn đồng hành chia nhau ra tự đi khám phá xung quanh. Mình nhìn thấy mọi người đi bộ đến sườn đồi, vì vậy mình đi theo họ. Sau một lúc, mình dừng lại gần một trường học và vài phụ nữ Trung Quốc bắt chuyện với mình. Mình hầu như không thể trả lời họ, nhưng họ nghĩ mình nói tiếng Trung quá tốt. Tuy nhiên, mình hầu như không hiểu họ nói gì vì họ sử dụng giọng địa phương. Từ trang phục của họ, mình nghĩ họ chắc là khách du lịch từ nông thôn.

Thật ngạc nhiên, mình đã gặp một người nói tiếng Anh giỏi nhất Trung Quốc trên ngọn đồi ở đây. Bạn gái ấy vui vẻ nói với mình rằng mình cần phải đi bộ theo con đường mà bạn ấy đã đi xuống để đến được đài thiên táng của người Tạng. Bạn ấy cũng nói thêm rằng có những con chim lớn và hầu như không có ai ở đó. Sau đó mình tiếp tục đi và chỉ thấy những con bò Tây Tạng. Mình lại ngạc nhiên lần nữa khi thấy xe ô tô chạy lên đài thiên táng. Có vẻ như những người đó đến từ một con đường khác và không tham quan tu viện. Mình dạo quanh đài thiên táng một lúc, chụp một số ảnh và quay video.

Ở điểm xa nhất của cuộc hành trình ở độ cao 3.500 m là một khu đất được bao quanh bởi những lá cờ Tạng, nơi mình nhìn thấy nhiều chiếc rìu lớn trên mặt đất và những con kền kền đang chờ sẵn trên sườn núi. Lúc đầu, những con kền kền dường như hòa vào cảnh nền phía sau mà mình nghĩ là đá. Khi mình nhìn kỹ lại, chúng khiến mình giật mình và đơ ra một lúc. Sau đó, mình nhanh chóng bình tĩnh lại vì những con kền kền rất yên lặng mặc dù chúng có ngoại hình to lớn. Mình cũng nhìn thấy nhiều mảnh xương người và thậm chí cả một chiếc răng dính máu gần đó. Mình không muốn nhìn thẳng vào những thứ đẫm máu. Tuy nhiên, trong ánh sáng ban ngày, mình không sợ hãi, mình cảm thấy một chút may mắn khi tìm thấy một nơi linh thiêng như thế này.
https://www.instagram.com/stories/highlights/17858287111867407/

Mình chưa bao giờ thấy một thị trấn sầm uất như Lang Mộc Tự ở châu tự trị A Bá này. Mặc dù nó có vẻ là một địa điểm du lịch nổi tiếng, nhưng nó vẫn thu hút sự chú ý của mình. Sau khi xuống đồi, nhóm của mình tập hợp và chúng mình cùng đi đến một nhà hàng đông đúc để ăn trưa. Súp hoành thánh ngon, nhưng mình vẫn thích hoành thánh khô ở Nhược Nhĩ Cái hơn.

Sau khi chợp mắt trong khách sạn, chúng mình đến tu viện gần đó. Mình nghĩ Cách Nhĩ Để Tự (tiếng Anh là Kirti Gompa, phiên âm đầy đủ là Dacanglamu Ge’erdisi) ở phía nam/phía Tứ Xuyên đẹp hơn, nhưng nó chỉ là một ngôi đền lớn. Những người bên ngoài trông giống như đang đi cắm trại hơn vì họ chỉ thích ngồi đó hoặc tìm một vị trí tốt để chụp một vài bức ảnh. Mình đi về phía hẻm núi, và chuyến viếng thăm đền của mình đột nhiên biến thành một chuyến trekking. Có lẽ mình đã thiếu thông tin về Hẻm núi Namo trước khi mình thực sự nhìn thấy nó.

Đang lội suối, mấy người giữ ngựa bắt chuyện với mình. Họ cố gắng dụ mình đi tham quan bằng ngựa nhưng mình nói với họ rằng mình sợ ngựa. (Thực ra mình không thích cưỡi con gì cả). Một người nói với mình thung lũng sẽ dẫn đến một thảo nguyên. Hai người bạn đồng hành đã tìm thấy mình trong khi mình đang giảm tốc độ nên mình quyết định quay trở về. Thảo nguyên hơi thất vọng vì khung cảnh không có gì đặc sắc vào thời điểm này trong năm.

Khi trở về, mình gặp một anh chàng người Canada có khuôn mặt đỏ hơn người Tạng và một cô gái người Anh tóc ngắn trông như một nữ tu sĩ. Bạn trai này nói mũ của mình xuất xứ từ Canada, nhưng mình nói với anh ấy là mũ của Nga. Bạn ấy nói với mình rằng đã đến Việt Nam, và thực ra hai người họ đã cùng đi du lịch kiểu quá giang với nhau sau khi gặp nhau ở Hà Nội. Lucy nói hành lý quá nặng. Nhìn bạn ấy xách ba lô cũng khiến mình thấy mệt mỏi.

Mình đã thử sữa chua yak vì một người bạn đồng hành nói với mình rằng nó có vị giống như sữa chua Hy Lạp. Nhưng mình đã ngửi thấy mùi giống như vị bò trong sữa chua này ngay lần nếm đầu tiên. Không ngon gì cả.

Trước bữa tối, mình mua một món đồ thủ công có khuôn mặt gấu trúc để làm quà cho bạn mình. Sau một bữa cơm chiên khác, mình quyết định mua một ít thịt bò khô Tây Tạng tặng chị. Mình thực sự thích bao bì của nó. Cuối cùng, mình kết thúc ngày với hơn 20.000 bước chân.

Leave a Reply

Your email address will not be published.