Kỷ Niệm 10 Năm Nghỉ AVSOFT

Hôm nay Google Photos gợi ý cho mình xem mấy tấm hình món quà kỷ niệm AVnex Ltd. – AVSoft Corp. tặng mình ngày này 10 năm trước khi mình nghỉ việc. Bỗng dưng nghĩ lại thì 6 năm ở đây là thời gian mình học hỏi được nhiều thứ nhất. Hồi mới ra trường đọc sách HTML nên chỉ thích làm gì đó với website thôi; sau lại đọc cuốn sách về quảng cáo nên múa bút viết mấy cái copy qua được 2 bài thi test tiếng Anh; rồi được chọn vào team Sales & Marketing tình cờ như vậy. Cảm thấy rất may mắn lúc đó được nghề yêu thích chọn mình.

Làm digital marketing thời đó không có nhiều tài liệu như bây giờ, chủ yếu là kinh nghiệm từ các sếp cũ, và phải đọc thêm rất nhiều. Nhưng cũng nhờ không có smartphone và Facebook nên khoảng thời gian chú ý của mình khá dài và ít thứ làm mình phân tâm, mất chỉ vài giờ thay vì bây giờ phải mất nhiều ngày hoặc lâu hơn mới đọc xong được một quyển sách. Mình học được rất nhiều từ cốt lõi căn bản đến chuyên sâu của bọn Mỹ về e-commerce, SEO, analytics, digital ad, affiliate, email marketing, copywriting, online PR… mà những kiến thức này theo mình đến các chỗ làm việc tiếp theo.

Sau này làm vài ngành không liên quan đến tech lắm như chứng khoán, giáo dục, mỹ phẩm, bất động sản, ô tô, nội dung trẻ em… cảm thấy không phù hợp với mình như ngày xưa làm phần mềm. Về sau mình mất thời gian và nhức đầu hơn với các mẫu kế hoạch và báo cáo tài chính P&L mà cũng không có môi trường để học hỏi được gì nhiều. Năm ngoái nghe tin công ty cũ giải thể mình bồi hồi một lúc, xem lại những tấm hình ngày xưa thấy buồn vui lẫn lộn. Hy vọng các bạn các em đồng nghiệp cũ sẽ ngày càng thành công hơn.

Continue ReadingKỷ Niệm 10 Năm Nghỉ AVSOFT

Cảm Giác Khi Facebook Đề Nghị Kết Bạn Với Người Yêu Cũ

Cảm giác khi Facebook đề nghị kết bạn với người yêu cũ đang stalk Facebook của mình bằng một số account mới:
1. Khó chịu ghê. Thằng Zuck mày bớt điên cho bà.
2. Bị ép phải nhìn avatar của hắn thấy nhức mắt.
3. Bốc đồng muốn post hình mình chụp chung với nhiều trai đẹp lên quá.
4. Mình không xem tường nhà hắn đâu. Mắc công Facebook đề nghị hắn kết bạn với mình.
5. Hồi trước còn giả bộ nói không biết xài Facebook, giờ diễn cũng hơi sâu rồi.
6. Thấy đồng cảm cho người nào đó, còn trẻ thế mà bị mù, lại còn rước nhầm phải tên thần kinh trốn trại.
7. Muốn nhắn hắn ta quên mình đi là được. “Đừng tỏ vẻ quan tâm tôi nữa. Mệt lắm”.
8. Sao hồi đó mình lại thích hắn nhỉ? Hừm… Ngày trước còn trẻ, suy nghĩ dại dột.
9. Tất cả mọi thứ đều có khả năng tái sử dụng trừ người yêu cũ.
10. Tình cảm là đôi giày, vừa chân ai nấy xỏ. Không phải là của mình, đừng dòm ngó mất công.

Continue ReadingCảm Giác Khi Facebook Đề Nghị Kết Bạn Với Người Yêu Cũ

Nhà Tập Thể vs. Chung Cư

Chỗ Bố tôi ở, lúc trước chúng tôi gọi là Nhà tập thể báo SGGP, nay tôi nghĩ chắc cần phải được gọi là Chung cư 450 NTMK mới đúng.

Chỉ cách đây 3 năm thôi, chỗ này có rất nhiều lợi thế so với bất kỳ chỗ nào khác, đến nỗi muốn dời đi chỗ khác người ta cũng không muốn. Ở gần trung tâm, gần chợ, siêu thị, trường học, ngân hàng, bệnh viện, công viên, các chỗ ăn chơi giải trí, gần đến nỗi nếu đi Tân Bình, Bình Thạnh, Phú Nhuận, ngay cả quận 10, quận 5 đã gọi là xa. Chuyện! Ở trung tâm mà lại!

Ồn ào không thể chịu được, đó là lý do tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm nay nhìn lại, nghe lại, chú tâm một chút, tôi thấy nơi này bỗng trở nên xa lạ, vô hồn, nơi mà tôi đã sống gần 24 năm bỗng làm tôi ngột ngạt, khó chịu, dù tôi chỉ ghé về đây một chút mỗi vài ba ngày.

Hàng cây vẫn xanh, con đường vẫn đẹp, nhưng lề đường không còn là nơi người ta có thể đi dạo sau bữa cơm tối nữa vì nhà hàng xóm kế bên tòa nhà 10 tầng lầu này đã chiếm dụng làm quán nhậu bình dân. Cũng may là không có nhạc sống như cách đây vài năm.

Nhà để xe tràn ngập các bảng số xe của tỉnh, và tôi hầu như không nhận ra người quen mấy. Cửa sắt mọc lên đề phòng kẻ trộm khác cái ngày xửa ngày xưa nhà ai như nhà nấy. Còn tủ buýt phê, bộ bàn ghế gỗ hầu như đã bị thay thế bởi những đồ gỗ đẹp hơn, tường nhà sơn lại mỗi nhà một màu. Ở nhà trong hay nhà ngoài đều bị tra tấn bởi tiếng hàn xì nhức óc đinh tai dù là ngày chủ nhật.

Hàng xóm chẳng mấy ai nói với nhau câu nào. Bảo vệ không chịu trách nhiệm nếu nhỡ Bố tôi bị mất báo. Bạn bè đã dời đi chỗ khác, có người lâu lắm rồi, có người mới đây thôi. Tuổi thơ gắn bó với cái hành lang với mấy trò chơi tập thể cũng cuốn gói đi theo. Không còn những năm mười, bịt mắt bắt dê, lùa vịt, đốt đèn trung thu. Tụi trẻ ngày nay chơi cái gì và ở đâu nhỉ? Chơi game online ở trong nhà?

Nhà tập thể trở thành chung cư! Chán mớ đời!

Continue ReadingNhà Tập Thể vs. Chung Cư

I Would Wanna Be a Jumper

I watched “Jumper” all over again. I watched the last part yesterday on TV. I couldn’t get it out of my head. I’ve let my freak flag fly. Actually, flying could metaphorically comes a poor second to “jumping.” I don’t wanna fly no more. No catapult, no gliding, no paragliding, not even hang gliding. I just wanna “jump.”

If there was life after death, I wouldn’t wanna be a bird no more. I would only wanna be a “jumper” so that I could say like David Rice, “Let me tell you about my day so far. Coffee in Paris, surfed the Maldives, took a little nap on Kilimanjaro. Oh, yeah, I got digits from this Polish chick in Rio. And then I jumped back for the final quarter of the NBA finals–courtside of course. And all that was before lunch. I could go on, but all I’m saying is, I’m standing on top of the world.”
I decided to take the red pill. Can somebody come show me how deep the rabbit hole goes, NOW?

My first jump would be to Danba. It would be great sitting waiting watching the sun setting in a watchtower. Arghhhhhhhhh, all the imagination about where I would go if I could teleport myself made the day more damning than ever.

Continue ReadingI Would Wanna Be a Jumper