Leo Núi Baitukan

Ngày này cách đây 10 năm trước. Một đỉnh cao khởi đầu cho những đỉnh cao khác. Chỉ khoảng 2800m, núi Baitukan ở Khang Định, châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên. Vì là lần đầu tiên nên mình không hiểu gì hết về hiking hay trekking, không chuẩn bị gì cả, chỉ đơn giản áo thun, quần jeans, giày bata, nón lưỡi trai, một ít thực phẩm nước uống và cứ thế leo thôi. Sáng xuất phát, trưa lên đỉnh, ăn uống nhìn ngó chút chút rồi chiều xuống dốc. Vì đôi giày không tốt lắm nên mình thấy lên mệt một, xuống mệt mười. Đoạn xuống đau chân đến mức nói mãi Alex mới cho mình tháo giày và đi chân không. Lúc cởi giày đi chân đất cảm giác rất tuyệt, bàn chân không hề đau gì hết, đi phăm phăm không như đầu giờ chiều bị tra tấn.

Continue Reading Leo Núi Baitukan

Nhớ Đan Ba

Thích nhất vẫn là Đan Ba (Danba). Đi tới 1 lần trên đường quay về lại phải ghé lần nữa. Giờ xem hình ngta đi chơi up lên Instagram thấy vẫn cảnh quan như thế, chẳng có gì thay đổi. Vẫn nhớ con đường hiking làng người Tạng khi mây tan mặt trời chiếu rọi lấp lánh ánh vàng. Nhớ cả những que kem đá mua để giải khát suốt dọc con đường trục này nữa.

Continue Reading Nhớ Đan Ba

Thảo Nguyên Tháp Công

Thảo nguyên Tháp Công Tagong (Lhagang) đất rộng người thưa. Ở dorm không phải nằm giường tầng không khí thoải mái hơn hẳn. Ở Tagong đa phần là người Tạng sinh sống, chỉ toàn là đồng cỏ và tu viện, ít cửa hàng quán xá. Có ng nói tới đã từng tới Lhagang cũng giống như đã từng tới Lhasa, còn mình thì cứ ngỡ là Mông Cổ.

Continue Reading Thảo Nguyên Tháp Công

Ấn Tượng Danba

Chỉ ở Danba có 2 ngày rưỡi, nhưng vùng đất nhỏ xinh này để lại cho mình nhiều kỷ niệm. Danba có tất cả mọi thứ: thị trấn và nông thôn, núi và sông, cây và cỏ, ngày có nắng có mưa, đêm có trăng có sao, có người Hán người Tạng, thức ăn có thịt có rau.

Đặc biệt, các con đường mòn lên núi lấp lánh ánh kim khi mặt trời chiếu vào. Cảnh tượng này chỉ có thể thưởng thức bằng mắt thường, vì máy ảnh không thể lưu lại được. Con đường lên núi tuy không dễ dàng, nhưng nếu vừa thong thả đi vừa thả hồn với cây cỏ, hoa trái ven đường, hoặc ngắm nhìn những dãy núi xa xa mây trắng phủ đầy, hay nghe tiếng suối nước róc rách chảy thì bạn chẳng muốn rời xa Danba nữa.

Mặc dù ở Danba người ta không nói tiếng Anh nhiều, nhưng con người rất thân thiện. Người Hán người Tạng tụ họp nhảy múa lúc chiều tà ở phố trên rất vui vẻ. Ở làng dân tộc Tạng người ta trồng đủ thứ, từ lương thực, rau màu đến hoa quả. Ở khu trung tâm, người ta buôn bán đủ loại hàng hóa vật dụng.

Danba có một dòng sông chảy dọc thành phố. Ban ngày đi dạo các con đường ven sông, buổi đêm đứng ở những cây cầu bắt ngang thị trấn để ngắm trăng ngắm sao thì thật tuyệt.
Giờ thèm cà rem ở Danba ghê nha!

Danba, thiên đường trên mặt đất!

Haiz, makes me wonder where I buried all the dreams I had.

Continue Reading Ấn Tượng Danba