6 Tháng 5, 2021

Hôm qua vừa lập hạ thì nay nhìn thấy hình que kem này. Bỗng nhớ đầu hè 2 năm trước còn tung tăng Hoàng Hạc Lâu rồi hóng gió Hồ Đông khá mát mẻ, rồi giữa hè thì đi A Bá được hưởng xíu khí hậu lành lạnh nữa. Hai năm nay mắc kẹt ở chỗ nóng đến sắp bốc hơi đến nơi rồi mà hạ chí chưa tới.

Continue Reading6 Tháng 5, 2021

28 Tháng 4, 2021

Nghĩ lại vẫn thích mùa hạ nhất. Hoa thắm mau tàn, lá vàng nhanh rụng, chỉ cành xanh mới có thể dài lâu.
Đời người vui chơi được mấy
Trên đường bao cuộc chia ly
//
人间欢乐少,
陌上别离多。

P.s.: Ảnh chụp tại Mã Nhĩ Khang, châu tự trị A Bá, Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2019.

Continue Reading28 Tháng 4, 2021

21 Tháng 4, 2021

Mệt mỏi với thành phố chật chội và chanh chua. Rất khao khát được phục hồi tâm trạng nhanh chóng giữa tự nhiên. Leo một ngọn núi, uống một ly trà, nghe một ca khúc, lặng nhìn mây bay, ngắm mặt trời lặn. Cần lắm 30.000 bước chân đơn độc giải tỏa tâm trạng nhạy cảm này vì đây là thời tiết “từ từ leo núi, mất tích một lúc, rời vườn thú người”.
Thanh nhàn ngâm một vài câu,
Biết đâu ấm lạnh, biết đâu ngọt bùi.

P.s.: Ảnh chụp tại Hoàng Long, châu tự trị A Bá, Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2019.

Continue Reading21 Tháng 4, 2021

30 Tháng 8, 2019

Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em mang cái cười
Bằng ánh sáng của cái hôn khác
Chia nỗi buồn
Trong màu mưa khác
Những buồn vui anh không có được bao giờ…

P.s.: Ảnh chụp tại Trường Bình Câu, núi Tứ Cô Nương, châu tự trị A Bá, Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2019.

Continue Reading30 Tháng 8, 2019

Thanh Toán Di Động Ở Trung Quốc

Mình tính viết bài này sau chuyến đi Hồ Nam – Hồ Bắc về, nhưng để kiểm chứng thêm một số chi tiết khác biệt giữa đi tour và du lịch tự túc thì mình nghĩ để sau chuyến đi Châu tự trị dân tộc Tạng-Khương A Bá Tứ Xuyên thì viết sẽ xúc tích hơn.

Sau 10 năm trở lại thì Trung Quốc thực sự thay đổi chóng mặt ở khâu thanh toán bán lẻ. Hầu như không có người Trung Quốc nào dùng tiền mặt, tuy nhiên vẫn không gây trở ngại cho du khách dùng tiền mặt. Ở vùng sâu vùng xa nơi không có cả trạm xe khách/bus như núi Tứ Cô Nương mà nhà tạp hóa trong hình vẫn chấp nhận thanh toán di động. Dù là người lớn tuổi thuộc dân tộc thiểu số, nhưng họ sử dụng thanh toán di động khá gọn gàng, nhanh chóng.

Việc duy nhất gây khó khăn cho du khách là đa phần người ta cũng không biết mua vé trước bằng tiền mặt như thế nào. Ở Thành Đô mình đã nhờ một bạn ở hostel đặt trước giùm vé đi xem công viên gấu trúc nhưng khi bạn í xuất mã gửi mình lại khác với những người khác. Điều này làm cho mình lên xe bus đến công viên hơi khó khăn.

P.s.: Một số nơi máy móc thiết bị hoạt động mà không có cả người phục vụ. Mình thấy một máy cho thuê hay bán sách ở Thành Đô hỗ trợ QR code và tiền xu, nhưng sau này khi đến Hải Ninh, Chiết Giang vào tháng 11 mình còn thấy cả siêu thị mini không dùng được cả tiền xu.

Continue ReadingThanh Toán Di Động Ở Trung Quốc

Khu Tự Trị Dân Tộc Tạng-Khương A Bá, Ngày 8: Lang Mộc Tự Và Đài Thiên Táng Của Người Tạng

Lang Mộc Tự rất bụi ngay cả vào sáng sớm vì những người lao công trong trang phục bảo hộ lao động đầy đủ với khẩu trang và găng tay dài quét khắp nơi. Mình chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của họ và những chiếc chổi lông tuyệt đẹp.

Mình bắt đầu đi về phía mình nghĩ là phía Tứ Xuyên, nhưng không tìm thấy nhà thờ Hồi giáo nào cả. Sau đó, mình mua vé vào cổng Tái Xích Tự (tiếng Anh là Sertri Gompa, phiên âm đầy đủ là Dacanglangmu Saichisi).

May mắn thay, vì mình không biết rõ phương hướng, mình đoán mình nên làm theo những gì người khác làm. Hóa ra mình đang ở phía bắc (phía Cam Túc). Mình tìm kiếm đài thiên táng sau khi các bạn đồng hành chia nhau ra tự đi khám phá xung quanh. Mình nhìn thấy mọi người đi bộ đến sườn đồi, vì vậy mình đi theo họ. Sau một lúc, mình dừng lại gần một trường học và vài phụ nữ Trung Quốc bắt chuyện với mình. Mình hầu như không thể trả lời họ, nhưng họ nghĩ mình nói tiếng Trung quá tốt. Tuy nhiên, mình hầu như không hiểu họ nói gì vì họ sử dụng giọng địa phương. Từ trang phục của họ, mình nghĩ họ chắc là khách du lịch từ nông thôn.

Thật ngạc nhiên, mình đã gặp một người nói tiếng Anh giỏi nhất Trung Quốc trên ngọn đồi ở đây. Bạn gái ấy vui vẻ nói với mình rằng mình cần phải đi bộ theo con đường mà bạn ấy đã đi xuống để đến được đài thiên táng của người Tạng. Bạn ấy cũng nói thêm rằng có những con chim lớn và hầu như không có ai ở đó. Sau đó mình tiếp tục đi và chỉ thấy những con bò Tây Tạng. Mình lại ngạc nhiên lần nữa khi thấy xe ô tô chạy lên đài thiên táng. Có vẻ như những người đó đến từ một con đường khác và không tham quan tu viện. Mình dạo quanh đài thiên táng một lúc, chụp một số ảnh và quay video.

Ở điểm xa nhất của cuộc hành trình trên độ cao 3.500m là một khu đất được bao quanh bởi những lá cờ Tạng, nơi mình nhìn thấy nhiều chiếc rìu lớn trên mặt đất và những con kền kền đang chờ sẵn trên sườn núi. Lúc đầu, những con kền kền dường như hòa vào cảnh nền phía sau mà mình nghĩ là đá. Khi mình nhìn kỹ lại, chúng khiến mình giật mình và đơ ra một lúc. Sau đó, mình nhanh chóng bình tĩnh lại vì những con kền kền rất yên lặng mặc dù chúng có ngoại hình to lớn. Mình cũng nhìn thấy nhiều mảnh xương người và thậm chí cả một chiếc răng dính máu gần đó. Mình không muốn nhìn thẳng vào những thứ đẫm máu. Tuy nhiên, trong ánh sáng ban ngày, mình không sợ hãi, mình cảm thấy một chút may mắn khi tìm thấy một nơi linh thiêng như thế này.
https://www.instagram.com/stories/highlights/17858287111867407/

Mình chưa bao giờ thấy một thị trấn sầm uất như Lang Mộc Tự ở châu tự trị A Bá này. Mặc dù nó có vẻ là một địa điểm du lịch nổi tiếng, nhưng nó vẫn thu hút sự chú ý của mình. Sau khi xuống đồi, nhóm của mình tập hợp và chúng mình cùng đi đến một nhà hàng đông đúc để ăn trưa. Súp hoành thánh ngon, nhưng mình vẫn thích hoành thánh khô ở Nhược Nhĩ Cái hơn.

Sau khi chợp mắt trong khách sạn, chúng mình đến tu viện gần đó. Mình nghĩ Cách Nhĩ Để Tự (tiếng Anh là Kirti Gompa, phiên âm đầy đủ là Dacanglamu Ge’erdisi) ở phía nam/phía Tứ Xuyên đẹp hơn, nhưng nó chỉ là một ngôi đền lớn. Những người bên ngoài trông giống như đang đi cắm trại hơn vì họ chỉ thích ngồi đó hoặc tìm một vị trí tốt để chụp một vài bức ảnh. Mình đi về phía hẻm núi, và chuyến viếng thăm đền của mình đột nhiên biến thành một chuyến trekking. Có lẽ mình đã thiếu thông tin về Hẻm núi Namo trước khi mình thực sự nhìn thấy nó.

Đang lội suối, mấy người giữ ngựa bắt chuyện với mình. Họ cố gắng dụ mình đi tham quan bằng ngựa nhưng mình nói với họ rằng mình sợ ngựa. (Thực ra mình không thích cưỡi con gì cả). Một người nói với mình thung lũng sẽ dẫn đến một thảo nguyên. Hai người bạn đồng hành đã tìm thấy mình trong khi mình đang giảm tốc độ nên mình quyết định quay trở về. Thảo nguyên hơi thất vọng vì khung cảnh không có gì đặc sắc vào thời điểm này trong năm.

Khi trở về, mình gặp một anh chàng người Canada có khuôn mặt đỏ hơn người Tạng và một cô gái người Anh tóc ngắn trông như một nữ tu sĩ. Bạn trai này nói mũ của mình xuất xứ từ Canada, nhưng mình nói với anh ấy là mũ của Nga. Bạn ấy nói với mình rằng đã đến Việt Nam, và thực ra hai người họ đã cùng đi du lịch kiểu quá giang với nhau sau khi gặp nhau ở Hà Nội. Lucy nói hành lý quá nặng. Nhìn bạn ấy xách ba lô cũng khiến mình thấy mệt mỏi.

Mình đã thử sữa chua yak vì một người bạn đồng hành nói với mình rằng nó có vị giống như sữa chua Hy Lạp. Nhưng mình đã ngửi thấy mùi giống như vị bò trong sữa chua này ngay lần nếm đầu tiên. Không ngon gì cả.

Trước bữa tối, mình mua một món đồ thủ công có khuôn mặt gấu trúc để làm quà cho bạn mình. Sau một bữa cơm chiên khác, mình quyết định mua một ít thịt bò khô Tây Tạng tặng chị. Mình thực sự thích bao bì của nó. Cuối cùng, mình kết thúc ngày với hơn 20.000 bước chân.

Continue ReadingKhu Tự Trị Dân Tộc Tạng-Khương A Bá, Ngày 8: Lang Mộc Tự Và Đài Thiên Táng Của Người Tạng