Gia Vị Tứ Xuyên

Năm nay bỗng dưng thèm kiểu cay nhẹ của Tứ Xuyên, đầu năm Kichi còn được mở quán thì đi ăn lẩu Xuyên tiêu, giờ phải giãn cách xã hội thì mua lẩu tự sôi ăn xong giữ lại gia vị nấu miến ăn tiếp. Hôm qua mình ăn miến mề gà với bò ướt cay, hôm nay thì mực, chả cá rau củ, nấm. Ngày xưa chỉ thích mì giòn, sau tới ngán mì thèm bún, giờ lại thích miến.

Continue ReadingGia Vị Tứ Xuyên

Kỷ Niệm 10 Năm Nghỉ AVSOFT

Hôm nay Google Photos gợi ý cho mình xem mấy tấm hình món quà kỷ niệm AVnex Ltd. – AVSoft Corp. tặng mình ngày này 10 năm trước khi mình nghỉ việc. Bỗng dưng nghĩ lại thì 6 năm ở đây là thời gian mình học hỏi được nhiều thứ nhất. Hồi mới ra trường đọc sách HTML nên chỉ thích làm gì đó với website thôi; sau lại đọc cuốn sách về quảng cáo nên múa bút viết mấy cái copy qua được 2 bài thi test tiếng Anh; rồi được chọn vào team Sales & Marketing tình cờ như vậy. Cảm thấy rất may mắn lúc đó được nghề yêu thích chọn mình.

Làm digital marketing thời đó không có nhiều tài liệu như bây giờ, chủ yếu là kinh nghiệm từ các sếp cũ, và phải đọc thêm rất nhiều. Nhưng cũng nhờ không có smartphone và Facebook nên khoảng thời gian chú ý của mình khá dài và ít thứ làm mình phân tâm, mất chỉ vài giờ thay vì bây giờ phải mất nhiều ngày hoặc lâu hơn mới đọc xong được một quyển sách. Mình học được rất nhiều từ cốt lõi căn bản đến chuyên sâu của bọn Mỹ về e-commerce, SEO, analytics, digital ad, affiliate, email marketing, copywriting, online PR… mà những kiến thức này theo mình đến các chỗ làm việc tiếp theo.

Sau này làm vài ngành không liên quan đến tech lắm như chứng khoán, giáo dục, mỹ phẩm, bất động sản, ô tô, nội dung trẻ em… cảm thấy không phù hợp với mình như ngày xưa làm phần mềm. Về sau mình mất thời gian và nhức đầu hơn với các mẫu kế hoạch và báo cáo tài chính P&L mà cũng không có môi trường để học hỏi được gì nhiều. Năm ngoái nghe tin công ty cũ giải thể mình bồi hồi một lúc, xem lại những tấm hình ngày xưa thấy buồn vui lẫn lộn. Hy vọng các bạn các em đồng nghiệp cũ sẽ ngày càng thành công hơn.

Continue ReadingKỷ Niệm 10 Năm Nghỉ AVSOFT

Cảm Giác Khi Facebook Đề Nghị Kết Bạn Với Người Yêu Cũ

Cảm giác khi Facebook đề nghị kết bạn với người yêu cũ đang stalk Facebook của mình bằng một số account mới:
1. Khó chịu ghê. Thằng Zuck mày bớt điên cho bà.
2. Bị ép phải nhìn avatar của hắn thấy nhức mắt.
3. Bốc đồng muốn post hình mình chụp chung với nhiều trai đẹp lên quá.
4. Mình không xem tường nhà hắn đâu. Mắc công Facebook đề nghị hắn kết bạn với mình.
5. Hồi trước còn giả bộ nói không biết xài Facebook, giờ diễn cũng hơi sâu rồi.
6. Thấy đồng cảm cho người nào đó, còn trẻ thế mà bị mù, lại còn rước nhầm phải tên thần kinh trốn trại.
7. Muốn nhắn hắn ta quên mình đi là được. “Đừng tỏ vẻ quan tâm tôi nữa. Mệt lắm”.
8. Sao hồi đó mình lại thích hắn nhỉ? Hừm… Ngày trước còn trẻ, suy nghĩ dại dột.
9. Tất cả mọi thứ đều có khả năng tái sử dụng trừ người yêu cũ.
10. Tình cảm là đôi giày, vừa chân ai nấy xỏ. Không phải là của mình, đừng dòm ngó mất công.

Continue ReadingCảm Giác Khi Facebook Đề Nghị Kết Bạn Với Người Yêu Cũ

Tôi Học Tiếng Anh Như Thế Nào?

(Ghi chú: Dân pờ-rồ rồi thì đừng chém nhá, vì đây xuất phát từ nhu cầu 1 số người bạn người em của mình chứ không phải mình rảnh chém chơi).

Nhiều bạn cứ nghĩ dở tiếng Anh rồi không dám viết bằng tiếng Anh, nhưng thực ra mình nhận thấy các bạn ngại thì đúng hơn. Ngại vì sợ có người bắt bẻ lỗi từ ngữ, ngữ pháp… Mình nghĩ các bạn cứ viết đại đi. Khi người khác “ném đá” những lỗi lặt vặt thì 90% nội dung bạn viết hay nên người ta chẳng có bình luận nào khác ngoài bình luận về mấy cái lỗi đó. AQ giỡn chơi thế thôi chứ người ta có góp ý thì mình mới viết tốt hơn được.

Có thể vốn từ của các bạn không nhiều nhưng đừng ngại. Cứ viết những gì mình suy nghĩ ra thôi. Bí quá thì mở từ điển, hoặc dùng chương trình dịch tự động như Google Translate. Khi đó bạn cũng học được vài từ mới, phải không?

Về ngữ pháp thì đơn giản hơn rất nhiều. Trong cùng một câu thì chỉ chia 1 loại thì: hiện tại thì hiện tại hết; quá khứ thì quá khứ hết; tương lai thì tương lai hết (trừ 1 số trường hợp đặc biệt). Nên dùng 3 thì đơn giản nhất là hiện tại đơn giản, quá khứ đơn giản, và tương lai đơn giản. Mấy cái hoàn thành rồi tiếp diễn có thể quẳng đi cũng được.

Đừng ngại viết những câu ngắn. Đừng cố gắng cho vào câu những từ “đao to búa lớn” mà có khi bạn cũng không hiểu rõ nghĩa. Đừng cố gắng viết một câu quá nhiều vế (còn nếu viết thì nhớ là tiếng Anh khác tiếng Việt chỗ này: NẾU không có THÌ, TUY không có NHƯNG; chỉ cần dấu phẩy là hàm ý cả chữ THÌ chữ NHƯNG rồi).

Chia sẻ với các bạn cách học tiếng Anh của mình như sau (dành cho những bạn nào giống mình học hoài hổng nhớ mà lại mau quên – mấy môn học thuộc lòng mình rất kém-trừ ngoài thơ vì bọn nó có vần và lại hay nữa chứ :D):

1. Học viết: Từ phải đặt trong câu có ngữ cảnh. Đọc ở đâu, nghe ở đâu có câu nào, từ nào hay thì mình ghi chú cả câu đó (highlight từ mình tâm đắc nếu cần), vào 1 file Excel (có thể thêm cột đã đọc câu đó ở đâu trong trường hợp nào). Có khi trong câu không có 1 từ nào mới với bạn, nhưng ý tưởng của nó hay, bạn cũng ghi chú lại sau này cần thì dùng nhé.

Cố gắng viết được câu tương tự trong 1 bài viết của mình. Cố gắng viết hết các câu đã được ghi chú lại. Thỉnh thoảng rảnh thì xem lại cái file Excel đó. Sau nhiều lần thỉnh thoảng bạn sẽ thấy trình độ của mình khá hơn nhiều đấy.

Đây 1 ghi chú trong file Excel của mình: Tell your sister to stop bringing me plants. They get suicidal around me. (trích trong tập 15 mùa thứ 2 loạt phim Sex and the City). Trong đời thực mình có thể nói với một người khác như thế này: You don’t need to buy my father any tree. They get suicidal around him. Bởi vì một sự thực là bố mình trồng cây nào chết cây đó =)).

Khi bạn đã thực hành rồi thì bạn sẽ nhớ câu đó lâu hơn :).

2. Học nghe: Xem phim Hollywood hoặc nghe nhạc tiếng Anh (trên máy tính chẳng hạn) thì nên xem phụ đề tiếng Anh. Chỗ nào không hiểu có thể tạm dừng, tra cứu, rồi ghi chú vào file Excel. Vừa giải trí, vừa học từ, vừa học nghe :D. Một công đôi ba chuyện. Ghi chú nhỏ là xem phim Mỹ hiện đại người Mỹ nói thì dễ nghe hơn. Nghe người Anh mà nói theo kiểu cổ điển nữa là đuối luôn đó. Nhớ lại cách người ta lên giọng xuống giọng, bắt chước nói luôn, hay hơn nữa là hát luôn ngay lúc đó để nhớ lâu hơn :D.

3. Học nói: Gặp người nước ngoài hay người Việt thích nói tiếng Anh thì cứ mạnh dạn nói tiếng Anh với họ. Cốt yếu của nói chuyện là hiểu được nhau. Cũng tương tự như viết, ngữ pháp thì chỉ cần chú ý đến chia thì khi bạn nói (lỗi nhiều người hay mắc phải là suốt ngày nói ở thì hiện tại đơn giản); và phát âm thì cần học cách phát âm đúng -ed, -s ở cuối câu (cái này hơi phức tạp xíu).

Đừng sợ khi người ta nói bạn không hiểu. Bạn cứ hỏi lại thôi. Người ta cũng biết tiếng Anh không phải ngôn ngữ mẹ đẻ của mình nên người ta không bao giờ cười bạn đâu.

Last but not least, (cuối cùng nhưng không phải là phần kém quan trọng nhất-trời ơi dài quá), dành cho những bạn thực sự yêu thích và muốn giỏi tiếng Anh gần như tiếng Việt, là hãy tập suy nghĩ bằng tiếng Anh lẫn tiếng Việt bất cứ lúc nào có thể. It’s okay to talk to yourself. Sometimes it’s the only way to have an intelligent conversation with someone. Bắt đầu bằng những câu, những từ mà tiếng Việt nói thì dông dài mà tiếng Anh thì nói nhanh hơn, ví dụ: ở trên 😀. Nếu bạn bè của bạn không ngại, bạn vừa nói tiếng Việt vừa trộn tiếng Anh vào để tập cho quen.

Nói chung là phải học liên tục, thực hành liên tục. Vậy đó!

Ngoài ra ai có cách học nào hay, comment để mình thọ giáo với nhé 🙂

Tái bút: Gõ xong cái bài tiếng Việt này rồi check lại mệt mắt ghê. Nếu mà quất bằng tiếng Anh thì lẹ hơn nhiều hí hí.

Continue ReadingTôi Học Tiếng Anh Như Thế Nào?

Nhà Tập Thể vs. Chung Cư

Chỗ Bố tôi ở, lúc trước chúng tôi gọi là Nhà tập thể báo SGGP, nay tôi nghĩ chắc cần phải được gọi là Chung cư 450 NTMK mới đúng.

Chỉ cách đây 3 năm thôi, chỗ này có rất nhiều lợi thế so với bất kỳ chỗ nào khác, đến nỗi muốn dời đi chỗ khác người ta cũng không muốn. Ở gần trung tâm, gần chợ, siêu thị, trường học, ngân hàng, bệnh viện, công viên, các chỗ ăn chơi giải trí, gần đến nỗi nếu đi Tân Bình, Bình Thạnh, Phú Nhuận, ngay cả quận 10, quận 5 đã gọi là xa. Chuyện! Ở trung tâm mà lại!

Ồn ào không thể chịu được, đó là lý do tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm nay nhìn lại, nghe lại, chú tâm một chút, tôi thấy nơi này bỗng trở nên xa lạ, vô hồn, nơi mà tôi đã sống gần 24 năm bỗng làm tôi ngột ngạt, khó chịu, dù tôi chỉ ghé về đây một chút mỗi vài ba ngày.

Hàng cây vẫn xanh, con đường vẫn đẹp, nhưng lề đường không còn là nơi người ta có thể đi dạo sau bữa cơm tối nữa vì nhà hàng xóm kế bên tòa nhà 10 tầng lầu này đã chiếm dụng làm quán nhậu bình dân. Cũng may là không có nhạc sống như cách đây vài năm.

Nhà để xe tràn ngập các bảng số xe của tỉnh, và tôi hầu như không nhận ra người quen mấy. Cửa sắt mọc lên đề phòng kẻ trộm khác cái ngày xửa ngày xưa nhà ai như nhà nấy. Còn tủ buýt phê, bộ bàn ghế gỗ hầu như đã bị thay thế bởi những đồ gỗ đẹp hơn, tường nhà sơn lại mỗi nhà một màu. Ở nhà trong hay nhà ngoài đều bị tra tấn bởi tiếng hàn xì nhức óc đinh tai dù là ngày chủ nhật.

Hàng xóm chẳng mấy ai nói với nhau câu nào. Bảo vệ không chịu trách nhiệm nếu nhỡ Bố tôi bị mất báo. Bạn bè đã dời đi chỗ khác, có người lâu lắm rồi, có người mới đây thôi. Tuổi thơ gắn bó với cái hành lang với mấy trò chơi tập thể cũng cuốn gói đi theo. Không còn những năm mười, bịt mắt bắt dê, lùa vịt, đốt đèn trung thu. Tụi trẻ ngày nay chơi cái gì và ở đâu nhỉ? Chơi game online ở trong nhà?

Nhà tập thể trở thành chung cư! Chán mớ đời!

Continue ReadingNhà Tập Thể vs. Chung Cư

Bí Mật Chôn Vùi, Sự Thật Tàn Bạo

Công ước Geneva năm 1949 cấm đối xử dã man với những người không phải chiến binh, bao gồm thường dân, tù binh, và binh lính đối phương bị thương trong giao tranh. Những người đó không được phép bị ngược đãi và giết chết. Người bị thương phải được chữa chạy. Tù binh phải được sơ tán khỏi vùng chiến sự. Và xác chết của quân đối phương không được cắt xẻo.

“Bí mật chôn vùi, sự thật tàn bạo” là loạt bài điều tra được đăng tải trên nhật báo The Blade, Mỹ, từ cuối năm 2003 đến đầu năm 2004 về những tội ác tàn bạo được che giấu suốt hơn 30 năm qua, như giết hại hàng trăm dân thường không mang vũ khí cùng trẻ em, mà lực lượng đặc nhiệm có tên là Mãnh Hổ (Tiger Force) đã thực hiện suốt 7 tháng trời trong năm 1967 ở thung lũng sông Vệ, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.

“Bí mật chôn vùi, sự thật tàn bạo” đã đem lại cho tờ The Blade giải thưởng Pulitzer cho phóng sự điều tra xuất sắc nhất của Mỹ năm 2004.
“Đọc xong cuốn sách, tôi tin rằng tất cả những người có lương tri trên trái đất này đều không tránh khỏi rùng mình ghê tởm và nỗi uất hận sẽ còn ngấm sâu, rất sâu vào đầu óc.” (Hà Nội đầu năm 2005 – Nhà văn CHU LAI)

Lính Mỹ bất kham thả sức khủng bố tại Cao nguyên Trung phần
“Phải nói ngay rằng chúng tôi biết những lão nông ấy không hề có vũ khí,” một người nói, “nhưng chúng tôi vẫn cứ bắn họ như thường.”

Trong bảy tháng đó, các binh sĩ Mãnh Hổ đã di chuyển qua Cao nguyên Trung phần, giết hại nhiều thường dân vô tội, nhiều lần tra tấn và tùng xẻo họ, gây nên một làn sóng khủng bố ghê rợn chưa bao giờ được tiết lộ cho công chúng Mỹ biết. Họ thả lựu đạn xuống các căn hầm trú ẩn đầy đàn bà và trẻ em, biến chúng thành các mồ chôn tập thể, và bắn giết thường dân không có vũ khí, ngay cả khi nạn nhân van xin họ tha mạng. Họ thường xuyên tra tấn và bắn tù nhân, cắt tai và lột da đầu nạn nhân làm đồ lưu niệm.

Trung úy hành quyết ông già vô tội
“Ông lão ngã ngửa xuống đất, và Hawkins lại xả đạn vào ông ta. Tôi biết ông lão đã chết rồi vì cả nửa sọ đã bị vỡ toang ngay từ phát đạn đầu tiên.”

Lựu đạn nhắm vào thường dân dưới hầm trú ẩn
Không cần kêu gọi những người dưới hầm, binh lính rút chốt lựu đạn, rồi thả xuống hầm. Suốt đêm hôm đấy, binh sĩ đóng trại gần đấy còn nghe tiếng người kêu khóc vẳng lên từ những căn hầm nọ. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện cứu giúp gì hết.

Hoàn thành mục tiêu 327 tử thi
Một giọng nói qua làn sóng điện đã đưa ra cho họ mục tiêu của tiểu đoàn: chúng ta cần 327 xác chết. Con số này có ý nghĩa vì nó chính là số phiên hiệu của Trung đoàn bộ binh 327.

Hồ sơ điện đàm của bộ binh cho thấy con số đó đã đạt được: Mãnh Hổ báo các xác chết thứ 327 của họ vào ngày 19 tháng Mười một.

Số lượng người chết vẫn còn là một bí mật
Không ai biết rõ bao nhiêu thường dân vô tội đã bị Mãnh Hổ giết hại từ tháng Năm đến tháng Mười một năm 1967.

Cựu y tá Harold Fischer nhớ như in rằng hầu hết binh sĩ trong trung đội đều “bắn vào người dân một cách vô tội vạ.” Ông nói “Chúng tôi vào làng và cứ thế bắn tất. Chúng tôi không cần có lý do gì hết. Hễ ai ở đó là sẽ phải chết.”

Nhiều cựu binh Mãnh Hổ cũng nói không có biên bản nào theo dõi số người đã bị đơn vị giết chết trong thung lũng sông Vệ. Cựu Trung sĩ William Doyle, một toán trưởng trong trung đội, nói “Chúng tôi giết bất kì cái gì biết đi, bất kể là thường dân hay là không. Chúng không được có mặt ở đó.”

Mâu thuẫn trong nội bộ Mãnh Hổ?
Trung sĩ cứu mạng một thiếu niên Việt Nam: Người lính quê ở Michigan đã quay súng vào đồng đội để ngăn chặn bắn giết
Sau khi chứng kiến các binh sĩ Mãnh Hổ hành quyết một dân làng không có vũ khí, Trung sĩ Gerald Bruner đã làm một chuyện không thể tưởng tượng được. Anh nâng súng và lên tiếng: anh sẽ giết chết bất cứ ai còn có ý định bắn thường dân. Binh lính thoái lui. Vì hành động đó, anh đã bị cấp trên khiển trách và ra lệnh phải đi gặp bác sĩ tâm thần. Hành động của anh ở ngôi làng gần Chu Lai hồi tháng Tám năm 1967 cũng là lần duy nhất có chuyện một thành viên trung đội đe dọa bắn người của mình để ngăn chặn hành động tàn bạo.

Doyle nói ông đã định giết người nông dân ấy, nhưng súng của ông bị tắc, nên ông ra lệnh cho lính của mình thi hành án quyết. “Tôi đã định giết ông ta ngay lập tức, nhưng súng của tôi chỉ nổ được một phát và nó lại trúng vào cánh tay ông ta.” Doyle nói ông có biết Bruner phản đối việc giết chóc, và rất ghét viên trung sĩ này. “Đi đến đâu cũng vậy, chỉ có mỗi anh ta là người đem theo các tờ truyền đơn chiêu hồi,” ông Doyle nói. Những tờ truyền đơn này được trực thăng rải xuống làm bùa hộ mệnh cho những thường dân nào chịu hơn vào các trung tâm tái định cư. “Giống như anh ta đang làm việc cho một chương trình dân sự vậy. Đó không phải là việc của chúng tôi. Chúng tôi đến đó là để săn lùng và giết.”

Hai sĩ quan xung quanh việc xử lý thường dân: một người cố ngăn chặn tội ác chiến tranh, người kia nhận có giết hại dân thường
Trung uý Wood luôn bảo vệ quan điểm của mình rằng dân làng không phải là binh lính địch, còn cộng sự của Wood lại cho rằng không thể tin thường dân, và những ai không chịu dọn vào trại tái định cư đều có thể bị bắn bỏ.

“Họ giống như đêm với ngày – lúc nào cũng xung đột với nhau,” cựu binh William Carpenter nói. Theo ông Carpenter, Trung úy Wood là một quân nhân “quan tâm đến dân chúng” nhưng cuối cùng đã không có đủ thẩm quyền để ngăn chặn bạo lực.

Còn Hawkins nhớ rõ những khác biệt giữa mình và Wood, nhưng nói ông ta vẫn tin rằng ông ta có quyền nổ súng vào thường dân không có vũ khí. “Để tôi nói cho các anh biết, trong bất kì một cuộc chiến nào, thường dân, kể cả người vô tội, cũng bị giết. Đúng thế, tôi có thể nói rằng tôi đã thấy dân chúng, nông dân, gì đi nữa, bị giết,” Hawkins nói. Ông ta nói ông ta không sống mãi trong quá khứ và tin rằng những việc ông làm đều là đúng đắn. “Tôi không hối hận điều gì cả. Không có gì mà tôi đã biết hoặc đã thấy tận mắt mà tôi lại có thể nói là phải ân hận vì chúng.”

“Tôi chỉ tiếc một điều duy nhất là đã không giết nhiều hơn nữa. Nếu biết trước cuộc chiến sẽ kết thúc nhanh đến thế, và theo kiểu như thế, tôi nhất định đã giết thêm thật nhiều.” (William Doyle)

Có điều tra mà không có công lý
Quân đội Mỹ đã có nhiều bằng cớ của nhiều tội trạng, rồi lại bỏ nửa chừng vụ án tội ác chiến tranh Việt Nam.

Tập thể điều tra viên đã kết luận có 18 binh sĩ Mãnh Hổ phạm các tội ác chiến tranh khác nhau, từ tội giết người và hành hung đến tội làm trái nhiệm vụ. Nhưng không có ai bị truy tố.

Sớm điều tra Mãnh Hổ có thể đã ngăn chặn được vụ thảm sát Mỹ Lai
MỸ LAI, Việt Nam – Ngay trước bình minh, buổi lễ bắt đầu.

Người ta tụ tập quanh những pho tượng đá, người rì rầm cầu nguyện, người khác than khóc.

Năm nào cũng vậy, hàng trăm người Việt Nam đổ về dự buổi lễ tưởng niệm ngày mà lính Mỹ tràn vào ngôi làng bé nhỏ này trước lúc bình minh, tưởng rằng sẽ phải đối đầu với quân đối phương. Nhưng họ chỉ thấy một làng xóm thanh bình. Rồi trong bốn tiếng rưỡi đồng hồ sau đó, Lữ đoàn 11 Bộ binh Mỹ đã tiến hành một cuộc triệt phá khiến cả thiết chế quân sự Hoa Kỳ phải rúng động đến tận nền móng.

Khi cuộc triệt phá đó kết thúc, khoảng 500 người đã bị giết chết – đàn ông, đàn bà, và trẻ em, không hề có vũ khí – một số đã bị dồn xuống một hố sâu và bị bắn chết ở đó, xác chồng chất lên nhau. Người ta đã viết rất nhiều về ngày 16 tháng Ba năm 1968 ấy, khiến cho công luận Mỹ ngả hẳn về phía phản chiến.

35 năm sau, vụ Mỹ Lai lại được nhắc lại với những nét tương đồng mạnh mẽ với vụ Mãnh Hổ. Cả hai đơn vị ấy đã càn quét cùng một tỉnh. Cả hai cùng dựng trại ở cùng một căn cứ quân sự. Cả hai đều có nhiệm vụ giống nhau: tìm và diệt. Và chỉ cách nhau chừng 10 dặm đường. Nhưng có một điểm khác biệt chủ chốt. Mãnh Hổ đã đến tỉnh này trước Lữ đoàn 11 sáu tháng trời. Ngay khi đến nơi, Mãnh Hổ đã bắt đầu cắt xé tử thi, giết hại dân thường, và hành quyết tù nhân, theo như lời các binh sĩ khai với các điều tra viên.

Những hành vi tàn bạo ấy, được cảnh báo lên các cấp Quân đội Mỹ ngay trong năm 1967, bây giờ đang làm cho người ta đặt một câu hỏi quan trọng: nếu như Quân đội đã có phản ứng ngay với những lời cảnh báo kia, liệu có thể đã có những cơ hội, và điều kiện để ngăn chặn được thảm họa Mỹ Lai?

Copyright © 2003 by Toledo Blade

Continue ReadingBí Mật Chôn Vùi, Sự Thật Tàn Bạo

Khải Hoàn Môn

Không thể quay trở về dĩ vãng. Không thể sửa chữa gì hết. Nếu không, chúng ta ai cũng sẽ là bậc thánh hiền. Vả lại, cuộc sống không đòi hỏi ta phải hoàn thiện. Nếu ta là người hoàn thiện, vị trí của ta là ở viện bảo tàng”.

Năm 2003 đối với mình là một năm đầy ắp các biến cố quan trọng. Vui cũng có mà buồn cũng có.

Năm 2003 mình quen thêm được hai người bạn…

Continue ReadingKhải Hoàn Môn