Vạn Lý Tường Lửa

[10 years ago today] Ở đất nước Vạn Lý Trường Thành bị chặn bởi Vạn Lý Tường Lửa :v.
500 anh em truy tìm
Cả nhà mong mỏi chờ tin.
Lần đầu tiên trong đời mình biết thế nào là chặn mà không thể thoát. Nhớ lúc đó mạng ở hostel Trung Quốc chậm như rùa, mình có nhìn thấy email của Óc Mọp mà không trả lời được, đến khi nó email cho Alex rồi Alex nói mình mới thử trả lời lần nữa.

Baitukan Hiking

Ngày này cách đây 10 năm trước. Một đỉnh cao khởi đầu cho những đỉnh cao khác. Chỉ khoảng 2800m, núi Baitukan ở Khang Định, châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên. Vì là lần đầu tiên nên mình không hiểu gì hết về hiking hay trekking, không chuẩn bị gì cả, chỉ đơn giản áo thun, quần jeans, giày bata, nón lưỡi trai, một ít thực phẩm nước uống và cứ thế leo thôi. Sáng xuất phát, trưa lên đỉnh, ăn uống nhìn ngó chút chút rồi chiều xuống dốc. Vì đôi giày không tốt lắm nên mình thấy lên mệt một, xuống mệt mười. Đoạn xuống đau chân đến mức nói mãi Alex mới cho mình tháo giày và đi chân không. Lúc cởi giày đi chân đất cảm giác rất tuyệt, bàn chân không hề đau gì hết, đi phăm phăm không như đầu giờ chiều bị tra tấn.

Nhớ Danba

Thích nhất vẫn là Danba. Đi tới 1 lần trên đường quay về lại phải ghé lần nữa. Giờ xem hình ngta đi chơi up lên Instagram thấy vẫn cảnh quan như thế, chẳng có gì thay đổi. Vẫn nhớ con đường hiking làng người Tạng khi mây tan mặt trời chiếu rọi lấp lánh ánh vàng. Nhớ cả những que kem đá mua để giải khát suốt dọc con đường trục này nữa.

Tagong

Thảo nguyên Tagong (Lhagang) đất rộng người thưa. Ở dorm không phải nằm giường tầng không khí thoải mái hơn hẳn. Ở Tagong đa phần là người Tạng sinh sống, chỉ toàn là đồng cỏ và tu viện, ít cửa hàng quán xá. Có ng nói tới đã từng tới Lhagang cũng giống như đã từng tới Lhasa, còn mình thì cứ ngỡ là Mông Cổ.

Chengdu Panda Base 2009

Tứ Xuyên là nơi có nhiều đại hùng miêu (gấu mèo lớn) nhất trên thế giới. TQ từng có chính sách “ngoại giao gấu trúc” để phá băng quan hệ với phương Tây trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Đến thập niên 1980 thì TQ chỉ cho thuê chứ không tặng nữa nên gần như tất cả các con #panda hiện nay đều mang quốc tịch TQ, kể cả những con sinh ở nước ngoài. Đi Thành Đô thì phải đến đây thăm quốc bảo của họ nhé.

6 Years Ago Today

Công viên đẹp nhất mình từng đến. Nếu ngày này cách đây 6 năm Thành Đô không mưa thì có lẽ mình còn xem được nhiều thứ hơn. Dù sao thời gian còn dài, rồi mình sẽ quay lại nơi này.

Ấn Tượng Danba

Chỉ ở Danba có 2 ngày rưỡi, nhưng vùng đất nhỏ xinh này để lại cho mình nhiều kỷ niệm. Danba có tất cả mọi thứ: thị trấn và nông thôn, núi và sông, cây và cỏ, ngày có nắng có mưa, đêm có trăng có sao, có người Hán người Tây Tạng, thức ăn có thịt có rau.
Đặc biệt, các con đường mòn lên núi lấp lánh ánh kim khi mặt trời chiếu vào. Cảnh tượng này chỉ có thể thưởng thức bằng mắt thường, vì máy ảnh không thể lưu lại được. Con đường lên núi tuy không dễ dàng, nhưng nếu vừa thong thả đi vừa thả hồn với cây cỏ, hoa trái ven đường, hoặc ngắm nhìn những dãy núi xa xa mây trắng phủ đầy, hay nghe tiếng suối nước róc rách chảy thì bạn chẳng muốn rời xa Danba nữa.
Mặc dù ở Danba người ta không nói tiếng Anh nhiều, nhưng con người rất thân thiện. Người Hán người Tây Tạng tụ họp nhảy múa lúc chiều tà ở phố trên rất vui vẻ. Ở làng dân tộc Tây Tạng người ta trồng đủ thứ, từ lương thực, rau màu đến hoa quả. Ở khu trung tâm, người ta buôn bán đủ loại hàng hóa vật dụng.
Danba có một dòng sông chảy dọc thành phố. Ban ngày đi dạo các con đường ven sông, buổi đêm đứng ở những cây cầu bắt ngang thị trấn để ngắm trăng ngắm sao thì thật tuyệt.
Giờ thèm cà rem ở Danba ghê nha!
Danba, thiên đường trên mặt đất!
Haiz, makes me wonder where I buried all the dreams I had.

Garzê Tibetan Autonomous Prefecture, Day 15: Chengdu To Hanoi, Transit In Guangzhou

I didn’t have a good night sleep so I felt a lil bit tired after waking up. Alex said that he didn’t wanna miss breakfast. Alex looked forward to a Western breakfast, but they served a Chinese one. Ha ha! But I liked this kind of a light breakfast.

We rent a bike next door, at Sim’s Cozy Garden Hostel, to cycle around the city. It was great to ride in Chengdu because there was no rain nor shine. I realized that the Chinese girl style of riding bicycles and e-bikes was a lot different from the Vietnamese ones. They rode bikes like guys did. No exception! It was raining a lil bit after our 3 hours of cycling.

Checked out of Angelica Hotel 5 mins before 12 noon. I liked the advertising panel near the hotel that says, ‘Red is the new attitude.’ At last, I bought some cookies as a gift for our colleagues. We had a simple lunch in a near-by store with vegetables only.

Because we still had a lot of time, Alex wanted to try a real coffee. In a building, we found a coffee shop which looked normal from outside but was of high class inside. The expensive Italian coffee here cost a lot more than what I ever tried in Vietnam.

Again, we got on the wrong bus 300 to the North Bus Station instead of the airport. At last, the bus made it to the airport soon enough for us to board the plane. We had a lil bit of trouble because Alex used his name to book my ticket, so we needed help from the China Southern Airlines for some changes.

There was no delay, but we still ran at Guangzhou Baiyunport again because I wanted to be sure we could be on time for the next international plane to Hanoi. I had a fever and was afraid of the health check and customs clearances at Guangzhou and Noi Bai airports. But turned out everything was okay. We arrived at Noi Bai airport at 10:30 PM.

Garzê Tibetan Autonomous Prefecture, Day 14: Danba To Chengdu

We got up very early, packed up very fast. We shared a cab with another Asian guy, costing 3 yuans each. We were early for the bus so I had a light breakfast. The drive to Chengdu got us stuck in 2 traffic jams, one of which was caused by our bus driver. He hit a car and quarreled with them for about 1 hour. The we got stuck in another traffic jam spot somewhere near Ya’an where we had been stuck on the way to Kangding on Day 3 (???).

We returned to Chengdu around 7 PM. Sim’s Cozy Garden Hostel was all booked. Because we had no advance reservation, we went to the hotel next door called Angelica Hotel (安祺高酒店). The price here was cheaper, and I think this is the best accommodation we’ve stayed in China so far.

We went to eat noodles and wanton dinner at the place Alex picked the last time because he liked the noodles here a lot. The weather was kinda hot so I didn’t enjoy my wanton much.

We counted money. Except for the camera, I only spent very little here. That’s a surprise to me! But then think again, we ate little and I must have dropped some weights after this trip.

We’ll have breakfast buffet at the hotel restaurant the next morning. Yahoo!