5 Ngày Đi Bộ Nhiều Nhất Trong Năm 2019

Theo app Pedometer thì là các ngày sau:
5-Jul-2019: 31.497 bước (ở Thành Đô)
6-Jul-2019: 29.337 bước (ở Thành Đô)
3-Jul-2019: 28.849 bước (ở Tứ Cô Nương)
24-Jun-2019: 23.878 bước (ở Đô Giang Yển, Thành Đô)
26-Jun-2019: 23.233 bước (ở Tùng Phan, Mâu Ni Câu)

Anhui – Zhejiang – Shanghai 2019, Day 6: Yanguan Ancient Town, Xidi Ancient Village And Flying Home

Before leaving Haining, Jiaxing, we dropped by a place called Yanguan Old Town. It was raining a bit while I walked through some old houses, the Qiantang River Dam, Jin Young’s college, the former residence of Wang Guowei. Most doors were closed, and there were only a few tourists here. It was a pity. I wished to see more inside of the town.

Then we really left Zhejiang to come back to Anhui province. On the way, the tour guide introduced to us a dry fruit called wuyanguo (5-eye fruit) which later I found out was called Nepali hog plum. I tasted really good.

We had a late lunch at 2PM somewhere in Anhui, then we went to see another UNESCO world heritage site called Xidi Ancient Village at 4PM. This place must have been the best place of this trip.

After seeing a nice welcome dance, I was strolling around the village. There were art students with their sketchbooks, easels and tools which made this village so romantic.

I saw them drying sausages and duck meat on the walls. I then went to the hill nearby and looked down the village. It was peaceful here.

On the way out, I found a student card someone dropped. I couldn’t find the guy so I gave it to someone instead.

This was the first time I looked carefully at the Huizhou architecture: white wall, black tile, arch over the gate, and horse-head wall.

Because we had to be present at the airport early in the evening, we had an early dinner at 6:30PM. I also tried for the first time the popular boba milk tea ice cream.

At 7:30PM, I said goodbye to Anhui at Huangshan Tunxi Airport and waited for the flight to take me home to Ho Chi Minh City.

Anhui – Zhejiang – Shanghai 2019, Day 1: Saigon To Huangshan Tunxi Airport

Only 9 days before had I decided to go on another trip to China with my twin sis, this time to 3 provinces/cities of Anhui, Zhejiang, Shanghai. My main visits would be Huangshan (Yellow Mountain), Shanghai, Hangzhou, and Yanguan Ancient Town.

This was another trip that required no individual visa (like my previous trip to Hunan and Hubei). The 4-hour non-stop flight stopped at the Huangshan Tunxi International Airport at 9PM. Some local officials with banners saying that this was the first flight from Ho Chi Minh City. They also gave us some Chinese and Vietnamese flags. I learned that this trip was sponsored by China. That was why this tour of 6 days was so cheap. With the same amount of money, I might have bought the plane tickets only.

I was asked in English by some customs officers how many times I’ve been to China. This time I didn’t have to scan my finger prints any more. It was my easiest Chinese customs check ever. I loved Huangshan!

Because of taking photos for some local newspapers or promotion(?), it took us all an hour to get out of the airport. Around 30 mins later, I could lie down on my bed and call it a night.

Outside of my window I saw a pine tree with the top turning to the the color of fall. I hoped to see more autumn leaves on this Jiangnan trip.

Bắc Hành Tạp Lục

Hôm nay đọc giới thiệu về Bắc Hành Tạp Lục của Nguyễn Du thì thấy hành trình đi sứ TQ hồi xưa nên bỗng dưng mình nghĩ có dịp đi theo lộ trình đó cũng hay á.

Đường đi của sứ bộ Nguyễn Du (1813-1814):

Nguyễn Du đi qua cửa Nam Quan ngày mồng 6 tháng 4 năm Quí Dậu (1813), đến Yên Kinh ngày 4 tháng 10 năm Quí Dậu (1813) và về qua Nam Quan ngày 29 tháng 3 năm Giáp Tuất (1814).
06-04 Quý Dậu: đi qua cửa Nam Quan (1813).
08-04 Quý Dậu: đến Ninh Minh Châu.
02-05 Quý Dậu: đến thành phủ Ngô Châu.
18-07 Quý Dậu: đến Trường Sa, tỉnh lỵ Hồ Nam.
30-07 Quý Dậu: đến Võ Xương, tỉnh lỵ Hồ Bắc.
09-08 Quý Dậu: từ Hán Khẩu ra đi.
22-08 Quý Dậu: ra khỏi địa phận huyện An Dương, tỉnh Hà Nam.
04-10 Quý Dậu: đến Yên Kinh (1813).
24-10 Quý Dậu: từ Yên Kinh khởi hành về nước (1813).
02-11 Quý Dậu: qua tỉnh An Huy xuống Hồ Bắc.
25-12 Quý Dậu: đến huyện Lâm Tương, tỉnh Hồ Nam.
30-01 Giáp Tuất: đến huyện Kỳ Dương, tỉnh Hồ Nam.
04-02 Giáp Tuất: đến Quế Lâm, tỉnh Quảng Tây.
29-03 Giáp Tuất: về qua Nam Quan (1814).

Thần Nông Giá

Nửa đêm lên giường bỗng dưng nghĩ đến địa điểm tiếp theo ở Trung Quốc mà mình sẽ đi tự túc là Thần Nông Giá (thuộc tỉnh Hồ Bắc). Tên vừa hay ho, mà rừng cây thuốc quý này nọ cũng là lạ.

Vừa check thử Thần Nông thì ra cũng xem như là thủy tổ người Việt. Vậy chuyến đi sẽ càng thêm ý nghĩa ha.

Baitukan Hiking

Ngày này cách đây 10 năm trước. Một đỉnh cao khởi đầu cho những đỉnh cao khác. Chỉ khoảng 2800m, núi Baitukan ở Khang Định, châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên. Vì là lần đầu tiên nên mình không hiểu gì hết về hiking hay trekking, không chuẩn bị gì cả, chỉ đơn giản áo thun, quần jeans, giày bata, nón lưỡi trai, một ít thực phẩm nước uống và cứ thế leo thôi. Sáng xuất phát, trưa lên đỉnh, ăn uống nhìn ngó chút chút rồi chiều xuống dốc. Vì đôi giày không tốt lắm nên mình thấy lên mệt một, xuống mệt mười. Đoạn xuống đau chân đến mức nói mãi Alex mới cho mình tháo giày và đi chân không. Lúc cởi giày đi chân đất cảm giác rất tuyệt, bàn chân không hề đau gì hết, đi phăm phăm không như đầu giờ chiều bị tra tấn.

Chengdu Panda Base 2020

Ngày này 10 năm trước mình đi xem gấu trúc ở Thành Đô. Chỗ này không hẳn là nơi đặc biệt gì cho lắm, nhưng lại là chỗ duy nhất mình trở lại ở hành trình Tứ Xuyên lần thứ 2.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, để lại dấu vết trên dung nhan, đồng thời làm mờ đi nhiều thứ, nhưng tình yêu với gấu trúc của mình vẫn không thay đổi.

Lang Mộc Tự

(Lượm lặt từ TỬ THƯ TÂY HẠ – Quyển 1 – Chương 10: Lang Mộc Tự)

Đường Phong nghi hoặc đáp: “Nếu như tôi nhớ không nhầm thì Lang Mộc Tự là một thị trấn nhỏ nằm ở nơi tiếp giáp giữa Tứ Xuyên và Cam Túc. Vài năm trước, một nhóm tây ba lô đến đây du lịch đã bị hút hồn bởi phong cảnh cao nguyên và phong tục tập quán độc đáo vùng Khương Tạng này, và cũng bất ngờ trước vùng đào nguyên ngoại thế, nên họ đã gọi Lang Mộc Tự này là ‘Thụy Sỹ thu nhỏ của phương Đông’. Sau đó thị trấn Lang Mộc Tự trở thành thánh địa du lịch của khách du lịch ba lô trong và ngoài nước tìm về. Mỗi năm, đến mùa du lịch, du khách trong và ngoài nước đều nô nức tụ hội về đây. Nhưng hiện giờ sao lại vắng vẻ như vậy nhỉ?”
……………………….
Đường Phong giải thích: “Tên ‘Lang Mộc Tự’ ở đây không phải là tên chùa, mà là một địa danh, nhưng thực sự nơi này cũng có hai ngôi chùa, một là An Đa Đạt Thương Mộc Tự nằm ở đầu tỉnh Cam Túc. ‘Lang Mộc’ trong tiếng Tạng có nghĩa là ‘tiên nữ’, bởi gần trong sơn động giữa khe núi có một phiến đá ngọc đẹp như thiếu nữ, đấy là nguồn gốc của cái tên này. Một ngôi chùa khác là Cách Nhĩ Đệ Tự nằm ở phía giáp với tỉnh Tứ Xuyên. Hai ngôi chùa trong cùng một thị trấn, đồng thời trở thành tự viện của giáo hoàng Cách Lỗ phái, nhưng lại phân thành hai tỉnh, có thể coi là một thắng cảnh.”
……………………….
Nam Nam nói: “Tôi tới Lang Mộc Tự, ngoài việc tham quan chùa chiền ra thì đến đây cũng chỉ vì đài thiên táng. Đài thiên táng ở đây rất nổi tiếng đấy.”

“Thiên táng là phong tục mai táng độc đáo của người dân tộc Tạng. Sau khi một người qua đời, mọi người khác sẽ đặt thi thể người đó trên đài thiên táng, thầy mo thực hiện xong các thủ tục xử lý xong xuôi sẽ để cho kền kền đến ăn xác.” Đường Phong giải thích một lượt.

“Khiếp vậy sao?” Lương Viện và Từ Nhân Vũ đồng thanh thốt lên, khiến cho chủ quán trong quầy bar cũng quay sang liếc họ một cái.

“Đúng vậy! Thường thì người dân tộc Hán không hiểu lắm về thiên táng. Người dân tộc Hán cho rằng, bảo tồn thi thể hoàn chỉnh mới là hiếu thuận, nhưng người dân tộc Tạng lại cho rằng, con người sau khi chết đi, linh hồn và thể xác đã tách khỏi nhau, xác thịt không còn tác dụng gì nữa nên dâng tặng cho kền kền ăn, mà kền kền lại là một loài chim thần, sau khi chúng ăn thịt người chết sẽ bay lên trên trời, và cũng sẽ đem theo cả linh hồn người chết lên thiên đường. Bởi vậy, thiên táng cũng được gọi là ‘điểu táng’. Đối với dân tộc Tạng, thiên táng là một hình thức vô cùng thần thánh.” Giải thích của Nam Nam khiến Lương Viện bắt đầu có đôi chút khái niệm về thiên táng.

“Ở đây cũng có đài thiên táng sao?” Đường Phong hỏi Nam Nam.

Nam Nam gật đầu: “Ở đây có một đài thiên táng nổi danh xa gần, nghe nói là đài thiên táng lớn nhất của khu vực An Đa.”

“Nhưng trước đây tôi đến Tây Tạng, đài thiên táng ở đó không cho phép tham quan.” Đường Phong lại hỏi.

“Đài thiên táng của Tây Tạng không cho phép tham quan, nhưng đài thiên táng ở đây cho phép tham quan, người địa phương hình như không kiêng kị những thứ này, hơn nữa, mọi người đến thật đúng lúc, sáng ngày mai sẽ có một đám thiên táng.”
……………………….
Bốn người đi qua tấm cờ phướn, mùi máu tanh khiến Đường Phong và Lương Viện thi nhau nôn ọe. Cờ phướn phất phơ trong gió, sáu chữ chân ngôn được nhân dân Tây Tạng thành kính viết lên cờ phướn, mỗi khi gió thổi qua, thì đồng nghĩa với việc người chết đã thông niệm một lượt sáu chữ chân ngôn này rồi. Người Tây Tạng tin rằng, đây chính là lời cầu nguyện của người chết cho mình và người nhà. Xung quanh cờ phướn, có đặt rất nhiều bản kinh khắc bằng đá. Đường Phong đứng trước những bản kinh này lặng lẽ cầu nguyện. Lương Viện cũng bắt chước điệu bộ của Đường Phong, miệng lẩm nhẩm đọc kinh, vừa là cầu nguyện cho mình, cũng vừa để cầu nguyện cho ông nội sớm có thể lên thiên đường, tức khắc, sự khủng hoảng ban nãy đột nhiên tan biến, giữa trời đất mênh mông mịt mùng này, một cảm giác thần thánh bỗng trào dâng trong lòng họ.

Vòng qua tấm cờ phướn này, bốn người tới một bãi đất trống rải kín những tảng đá to, ở đây chất đống một số thứ hỗn loạn, có rìu, có quần áo, còn có một vài đoạn xương người và tàn tích không nhận biết được. Đường Phong khẽ nói: “Đây chính là đài thiên táng rồi, thi thể của người chết được xử lý ở đây, chia thành từng miếng nhỏ, đập nát xương, để kền kền đến ăn.”

Ngawa Tibetan And Qiang Autonomous Prefecture, Day 15: Chengdu To Hanoi

At 8 in the morning, I went downstair to have breakfast at the hostel restaurant. But I opted for a dish of price instead of the buffet. I decided to stay inside for the whole morning because I’d get tired of waiting at the airport later.

I checked out of the hostel at noon, and got to the airport by metro. Because I was 1-hour early, I tool a stroll around the airport and took some pictures. It seemed to change a lot compared to the picture in my memory of 10 years ago.

Having such 3 companions, I didn’t have any nostalgic feeling leaving Chengdu. I guessed Langmusi was the best place of this trip, but there was no special place I’d like to return. Maybe after seeing the pictures on my iMac when I return home, my mood should be better.